Chương 148: “Kiếm”

[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!

Điềm Hóa Vạn Vật

7.651 chữ

27-04-2026

Kiếm khí kỳ dị từ Kiếm Bia tràn vào cơ thể Chương Văn, khiến hắn theo bản năng bắt đầu luyện hóa. Những luồng kiếm khí ẩn chứa lượng lớn “kiếm lý” ấy dần khiến “khí” của Chương Văn biến đổi hình dạng.

Tựa như một thanh kiếm!

Không chỉ phía Chương Văn có động tĩnh lớn, trên người hai kẻ còn lại cũng xuất hiện dị tượng.

“Tiểu tử đội chiếc mũ giáp kỳ quái kia rốt cuộc có lai lịch gì?”

Có không ít cường giả đứng từ xa quan sát Chương Văn cùng mấy người kia. Một trong số đó nhìn thấy dị tượng trên người Chương Văn, không khỏi lên tiếng hỏi.

Bởi lúc này, trên người Chương Văn vậy mà lại có kiếm thai đang diễn hóa, thật sự khiến người ta kinh hãi!

Khi ngộ pháp trước Kiếm Bia, vô số kiếm khí từ Kiếm Bia sẽ tràn vào cơ thể người ngộ pháp. Đây là tai kiếp, tuyệt chẳng phải phúc duyên gì. Muốn ngộ pháp thành công, vấn đề đầu tiên cần giải quyết chính là chống đỡ sự xâm nhập của luồng kiếm khí vô cùng vô tận ấy!

Mà so với hai người còn lại, kiếm khí trên người Chương Văn là nhiều nhất. Điểm khiến người ta kinh ngạc cũng chính nằm ở chỗ này.

Chỉ thấy những luồng kiếm khí quấn quanh người Chương Văn chẳng những không gây tổn hại cho hắn, ngược lại còn bắt đầu ngưng luyện, diễn hóa thành kiếm thai. Kiếm khí vô cùng vô tận, liền có vô số kiếm thai hư ảnh không ngừng hiện lên rồi phá diệt trên người Chương Văn.

“Không biết, nhưng người này hẳn không phải kiếm tu!”

Một người đáp lời kẻ vừa hỏi. Lúc Chương Văn lên núi, y từng gặp qua đối phương, từ trên người hắn không nhìn ra nửa điểm dấu vết của kiếm tu, bởi vậy mới kết luận hắn tuyệt đối không phải kiếm tu.

“Thế thì thú vị rồi. Ngươi nói xem, hắn có thể ngộ pháp được không?”

“Chuyện này khó nói. So với hắn, ta càng xem trọng tiểu tử họ Vũ kia hơn!”

“Vũ công tử đại danh đỉnh đỉnh! Ta nhớ tên thật của y hình như là Vũ Hóa Thiên, đúng không?”

“Đúng vậy. Ngươi xem cái tên ấy bá khí biết bao! Thế mà đám người kia lại đặt cho y cái danh Vũ công tử. Văn vẻ nho nhã như thế, chẳng giống kiếm tu chúng ta chút nào.”

“Ta cũng cảm thấy người này rất có khả năng ngộ ra thứ gì đó. Ngươi nhìn sự cộng hưởng giữa y và Kiếm Bia mà xem, cộng hưởng mạnh mẽ đến vậy, e rằng đây là lần đầu tiên xuất hiện!”

Đám người nhìn về phía Kiếm Bia. Ở vị trí của Vũ công tử, ánh sáng trên Kiếm Bia là rực rỡ nhất, lượng lớn linh quang hiện lên trên mặt bia, chứng tỏ Kiếm Bia và người này cực kỳ khế hợp.

“Không ngờ Hồ Quang lại thành kẻ lạc vĩ.”

Một người nhắc tới Hồ Quang. So với dị tượng của Chương Văn và Vũ công tử, Hồ Quang lại có vẻ quá mức quy củ, chỉ có một đạo huyền quang ngưng tụ thành hư ảnh hình kiếm trên đỉnh đầu y. Đạo huyền quang này chính là thiên phú của y, cũng là y trượng giúp y vang danh thiên hạ.

Nếu là ngày thường, mấy vị cường giả kiếm đạo của Dưỡng Kiếm Sơn chắc chắn sẽ khen ngợi vài câu. Đáng tiếc, dưới sự nổi bật của Chương Văn và Vũ công tử, biểu hiện của Hồ Quang lúc này lại có vẻ hơi không đủ tầm.

Đám người bàn luận một phen, cuối cùng chủ đề lại quay về Chương Văn, chủ yếu vì hắn là người duy nhất tại đây không phải kiếm tu!

Cùng lúc đó, khí tức trên người Chương Văn lại xuất hiện biến hóa mới.

“Ta muốn trảm... trảm... rốt cuộc nên trảm thứ gì đây?”

Vì luyện hóa quá nhiều “kiếm lý”, lúc này Chương Văn đã tự đặt mình vào thân phận của một thanh “kiếm”.

Mà đã là một thanh “kiếm”, hắn cảm thấy mình nên trảm thứ gì đó. Chỉ là hắn vẫn mãi không nghĩ ra, rốt cuộc mình nên trảm cái gì.

“Trảm nhân? Không được, chẳng có gì mới mẻ!”

“Trảm đạo? Cũng không ổn. Mà nói đi cũng phải nói lại, đạo là gì? Sao ta lại muốn trảm nó?”“Trảm ma? Không được, chuyện ấy thuận tay là làm, chẳng đáng để chuyên tâm đi trảm...”

“...”

Chương Văn lúc này đang rơi vào một trạng thái tư duy đặc biệt. Hắn đã tự nhận mình là một thanh “kiếm”, nhưng lối suy nghĩ vẫn y như trước. Hắn không ngừng suy tư, bản năng thúc giục tà tạng tìm kiếm đủ loại đáp án, song chẳng có cái nào khiến hắn vừa ý.

Bởi hắn muốn trở thành một thanh kiếm khác biệt!

Nghĩ tới nghĩ lui, Chương Văn vẫn không biết rốt cuộc mình nên trảm thứ gì. Thế nhưng đúng lúc này, trong đầu hắn chợt lóe lên một ý niệm.

Nếu đã không biết, vậy thì trảm “cái không biết”!

Đúng rồi! Ta sẽ trảm những thứ không thể nói rõ, cũng chẳng thể gọi tên!

Chương Văn lập tức hưng phấn hẳn lên. Mà ngay khi ý niệm trong lòng hắn trở nên rõ ràng, khí tức trên thân hắn cũng bắt đầu thu liễm, tựa như đang âm thầm thai nghén điều gì đó.

Nếu đã muốn trảm những thứ “không thể nói rõ, cũng chẳng thể gọi tên”, vậy thân kiếm của ta cũng phải được cải tạo một phen mới được...

Chương Văn bắt đầu hồi tưởng lại tất cả những gì mình đã học được từ trước đến nay: thao túng thiên địa chi khí... ngưng tụ “giả thân” để cách không chú sát... kim đan... Vô Cấu Thủy... Lượng Thiên bộ... Những thuật pháp, kỹ xảo ấy không ngừng cuộn trào trong tâm trí hắn, cuối cùng, ý niệm của hắn bỗng khựng lại không chút dấu hiệu...

Sau đó là một thoáng hoảng hốt. Đợi đến khi Chương Văn bừng tỉnh, ý thức của hắn đã khôi phục bình thường.

Trong lòng hắn dâng lên vài phần nghi hoặc. Hắn không biết vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết khi mình hoàn hồn, trước mắt đã xuất hiện một thanh “kiếm”, một thanh “kiếm” vì hắn mà sinh ra.

Bởi muốn trảm những thứ “không thể nói rõ, cũng chẳng thể gọi tên”, cho nên bản thân thanh kiếm này cũng phải là một thứ “không thể nói rõ, chẳng thể gọi tên”!

Dường như chính vì lẽ đó, thanh “kiếm” do ý niệm của Chương Văn thôi hóa mà thành này lại là một thanh vô hình chi kiếm.

Ngay cả Chương Văn cũng không nhìn thấy nó. Hắn chỉ mơ hồ cảm nhận được rằng trước mặt mình thật sự có một thanh kiếm.

Hắn nhẹ nhàng vươn ngón tay chạm thử, cảm giác vô cùng kỳ lạ, như đã chạm vào, lại như chẳng hề chạm tới.

Lúc này, suy nghĩ của Chương Văn đã hoàn toàn khôi phục bình thường. Tuy không cách nào lý giải thanh kiếm này rốt cuộc đã ra đời ra sao, nhưng hắn có thể cảm nhận được mối liên hệ giữa nó và bản thân. Đồng thời, trong đầu hắn cũng chẳng hiểu vì sao lại biết rõ đặc tính của thanh kiếm này.

Đúng như những gì hắn từng nghĩ khi thần trí bất thường, đây là một thanh “vô hình” chi kiếm có thể trảm những vật “vô hình”!

Chương Văn khoanh chân ngồi trên đất. Lúc này, hắn đã rút bàn tay khỏi Kiếm Bia, chuyên tâm điều khiển thanh “vô hình” chi kiếm của mình.

Sau khi khống chế phi kiếm lượn quanh bên người một lát, Chương Văn bỗng điều khiển thanh phi kiếm ấy xuyên qua cơ thể mình. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn chợt cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, tựa như có vô hình gông xiềng nào đó vừa rơi rụng. Cùng lúc ấy, kim đan trong cơ thể hắn cũng trở nên viên mãn hơn vài phần, khí tức trên thân lập tức tăng vọt!

Một kiếm này trực tiếp khiến kim đan của hắn tăng lên một tiểu cảnh giới, tu vi cũng nhờ đó mà được nâng cao.

Từ nay về sau, ta sẽ gọi ngươi là “Vô Hình Kiếm”!

Chương Văn vui mừng đặt tên cho thanh kiếm ấy, sau đó lại lần nữa điều khiển “Vô Hình Kiếm” trảm qua cơ thể mình. Đáng tiếc, lần này không còn biến hóa nào xảy ra nữa, hẳn là đã chạm đến cực hạn.

Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui sướng của Chương Văn. Hắn hoàn toàn không ngờ mình thật sự có thể lĩnh ngộ được điều gì đó, còn ngộ ra hẳn một thanh kiếm!Phải biết rằng, hắn vốn chẳng phải kiếm tu, hiểu biết về kiếm đạo cũng cực kỳ nông cạn.

Tóm lại, lần này đúng là lời lớn!

Chương Văn bình ổn tâm thần, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Thế nhưng đúng lúc này, hắn bỗng cảm giác Kiếm Bia sau lưng đang nói chuyện với mình.

Không đúng, cũng không thể gọi là nói chuyện, mà chỉ mơ hồ bắt được vài luồng niệm đầu.

Chương Văn kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Kiếm Bia khổng lồ sau lưng, bởi niệm đầu Kiếm Bia truyền đến cho hắn, chính là muốn hắn khắc kiếm đạo chi pháp mà mình lĩnh ngộ lên trên đó!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!